Bài hát là một bản tự sự đầy hoài niệm, tiếc nuối về những năm tháng thanh xuân:
Sự mong manh của lời thề: Lời bài hát nhắc về những lời hứa "mãi mãi bên nhau" khi còn trẻ. Lúc đó chúng ta quá trẻ để hiểu rằng lời hứa là một gánh nặng mà chỉ có thời gian mới chứng thực được.
Sự thay đổi của con người: Câu hát mang tính biểu tượng nhất: "Nếu gặp lại không thể đỏ mắt (vì khóc), liệu có thể đỏ mặt (vì thẹn thùng)?" . Nó cho thấy sự chuyển biến từ tình cảm ngây ngô thuở ban đầu sang sự xa cách, ngượng ngùng khi đã trưởng thành và chịu nhiều tổn thương.
Chấp nhận nợ nần về tình cảm: Kết thúc bài hát là lời khẳng định: "Chúng ta phải nợ nần nhau, nếu không lấy gì để nhớ về nhau". Đây là một cách nhìn đầy cay đắng nhưng thực tế về những cuộc tình không trọn vẹn.
Liên đới tới tác phẩm điện ảnh và truyện cùng tên
Tác phẩm kể về nhóm bạn 5 người: Trần Tầm, Phương Hồi, Kiều Nhiên, Lâm Gia Mạt và Triệu Diệp.
Nội dung chính: Xoay quanh mối tình thanh xuân giữa Trần Tầm và Phương Hồi từ những năm cấp 3 đến đại học. Trần Tầm là chàng trai rạng rỡ như ánh mặt trời, còn Phương Hồi là cô gái trầm lặng, nội tâm. Họ đã có những năm tháng đẹp đẽ nhưng cuối cùng lại tan vỡ vì những cám dỗ và sự thay đổi khi bước vào ngưỡng cửa trưởng thành.
Chủ đề: Tác phẩm không chỉ nói về tình yêu mà còn là bức tranh về sự trưởng thành đầy đau đớn, những sai lầm của tuổi trẻ mà ai cũng phải trải qua để học cách lớn lên.
Các nội dung chính và thông điệp
Thanh xuân là một đi không trở lại: Thời gian trôi đi rất nhanh (vội vã), những gì chúng ta làm trong quá khứ dù đúng dù sai cũng đều trở thành một phần của ký ức.
Sự hối tiếc: Nhân vật Trần Tầm đại diện cho sự hối tiếc muộn màng. Khi có được thì không biết trân trọng, khi mất đi mới nhận ra Phương Hồi chính là mảnh ghép quan trọng nhất của đời mình.
Dưới đây là những câu nói kinh điển từ truyện và phim:
"Người ta thường nói: Lời hứa của trẻ con không có giá trị, nhưng thực ra những lời hứa ấy mới là chân thành nhất."
"Không ai nợ ai cả, chỉ là có người không biết trân trọng người kia mà thôi."
"Nếu như đã định trước là sẽ chia tay, vậy tại sao còn cho chúng ta gặp gỡ?"
"Thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa." (Tinh thần chung của tác phẩm).
"Chúng ta không ai có lỗi với ai, chỉ là thời gian đã làm thay đổi tất cả."
Bài hát của Vương Phi với chất giọng mong manh, hư ảo đã lột tả hoàn hảo cái hồn của tác phẩm: Một chút buồn, một chút tiếc nuối và một sự chấp nhận bình thản trước những gì đã qua.
Nguồn: Tổng hợp từ nội dung phim điện ảnh Năm tháng vội vã (Đạo diễn Trương Nhất Bạch, 2014) và tiểu thuyết cùng tên của tác giả Cửu Dạ Hồi.