🌅
Đời sống

Bình minh hay chiều tà: Những món quà "xa xỉ" giữa lòng hiện đại

Giữa nhịp sống đô thị hối hả, bình minh và hoàng hôn - những món quà miễn phí của đất trời - lại trở thành thứ xa xỉ mà nhiều người quên mất cách thưởng thức. Bài viết là lời nhắc nhở hãy sống chậm lại để tìm về những khoảnh khắc bình yên giản dị.

1 lượt xem

Giữa guồng quay tất bật của cuộc sống đô thị, khi tiếng chuông báo thức vang lên lúc tờ mờ sáng cũng là lúc hàng triệu người vội vã bật dậy, đầu tắt mặt tối lao vào dòng xe cộ tấp nập. Để rồi khi ngày tàn, ánh đèn đường bật sáng thay cho hoàng hôn, họ mới lầm lũi trở về căn phòng trọ hay căn hộ nhỏ trong bóng tối.

Cứ thế, bình minh và chiều tà — những khoảnh khắc tự nhiên đẹp đẽ nhất của đất trời — vô tình trở thành một thứ "xa xỉ phẩm" mà không phải ai cũng có cơ hội để thưởng thức.

"Chúng ta mải miết nhìn lên bầu trời xa xôi, quên mất dưới chân mình hoa cỏ đang tàn và trên đầu mình mây trôi hờ hững."

1. Khi ánh bình minh chỉ là màn hình điện thoại

Với thế hệ hiện đại, buổi sáng thường bắt đầu bằng một không gian kín mít: phòng ngủ đóng chặt cửa để bật điều hòa, rèm cửa che khuất ánh sáng bên ngoài để tranh thủ ngủ thêm chút nữa.

  • Thay vì ngắm mặt trời nhô lên từ đường chân trời cùng ly cà phê ấm, người ta đón bình minh bằng ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại.
  • Khoảnh khắc giao tranh giữa đêm tối và ngày mới bị nuốt chửng bởi những thông báo email công việc, tin tức giật gân hay mạng xã hội.

Sự vội vã khiến con người ta quên mất mùi vị của gió sớm, quên mất tiếng chim hót ngoài hiên, bởi tâm trí họ đã bận "chạy đua" với deadlines từ trước khi chân kịp chạm đất. Phải chăng đúng như nhà thơ Huy Cận từng viết: "Sậy thỏ thẻ, hoa vàng miên man nở / Đất trời ơi, ta những nhớ thương ai", nhưng mấy ai còn lòng dạ đâu để lắng nghe tiếng đất trời thỏ thẻ vào buổi sớm mai?

2. Hoàng hôn sau những ô cửa kính vô hồn

Nếu bình minh là sự khởi đầu của áp lực, thì chiều tà lại là khoảng thời gian con người bị giam cầm trong những tòa cao ốc bê tông cốt thép.

  • Khi mặt trời bắt đầu buông những tia nắng vàng rực rỡ xuống thành phố, đó cũng là lúc dân văn phòng chìm đắm dưới ánh đèn neon trắng muốt của phòng họp hay tiếng gõ bàn phím lách cách.
  • Khoảnh khắc hoàng hôn tuyệt đẹp trên cao chỉ được thu vào tầm mắt qua vài ô cửa kính bám bụi, hoặc tệ hơn, nhiều người mãi cúi đầu làm việc đến tận đêm khuya mới bước chân ra đường.

Chiều tà lúc này không còn mang lại sự bình yên, mà thay vào đó là cảm giác mệt mỏi, chông chênh của một ngày dài kiệt sức. Nhớ làm sao những vần thơ hoài niệm của Bà Huyện Thanh Quan: "Chiều trời bảng lảng bóng hoàng hôn / Tiếng ốc xa đưa vọng trống đồn", cái buồn của buổi chiều xưa là cái buồn nên thơ, còn cái buồn của chiều nay lại là nỗi cô đơn chật chội giữa chốn phồn hoa.

3. Sự "xa xỉ" mang tên thời gian và tâm hồn

Tại sao việc ngắm một buổi sớm mai hay một buổi chiều tà lại trở nên xa xỉ đến vậy?

"Không phải vì thiên nhiên keo kiệt không ban phát, mà vì con người đã tự cướp đi của mình thời gian và sự thảnh thơi để thưởng thức chúng."

Chúng ta mải miết đuổi theo những mục tiêu lớn lao: mua nhà, sắm xe, thăng tiến, khẳng định bản thân... mà quên mất rằng cuộc sống thực ra được đo bằng những khoảnh khắc hiện tại. Sự bận rộn đã trở thành một thứ "huy chương danh giá", khiến việc ngồi yên mười phút để nhìn trời đổi màu trở thành một thứ gì đó xa xỉ, thậm chí là "lãng phí thời gian" trong mắt nhiều người. Tựa như lời nhà thơ Xuân Diệu từng giục giã: "Mau đi thôi! Mùa chưa tới đâu mùng / Tháng giêng ngon như một cặp môi gần", nhưng ngặt nỗi, nhịp sống hiện đại lại bắt con người ta phải "chạy" nhanh hơn cả sự trôi đi của thời gian.

Lời kết

Đừng để đến khi sức khỏe suy kiệt hay tâm hồn trở nên khô cằn, chúng ta mới nhận ra mình đã bỏ quên những điều tuyệt vời nhất mà tạo hóa ban tặng hoàn toàn miễn phí.

Thi thoảng, hãy cho phép bản thân được sống chậm lại:

  • Dậy sớm hơn mười lăm phút để mở tung cửa sổ đón tia nắng đầu tiên.
  • Tan làm đúng giờ, đi chậm lại trên con đường quen thuộc để ngắm khoảng trời đỏ rực lúc chiều tà.

Bởi suy cho cùng, bình minh hay hoàng hôn không ở đâu xa, chúng vẫn luôn ở đó chờ đợi ta — những kẻ lữ hành mệt mỏi giữa thế giới hiện đại — dừng chân và ngước nhìn.

Bình luận

Đang tải...

Đăng nhập để bình luận

Podcast

Bài viết liên quan

Xem thêm